Hà Tĩnh: Các cá nhân đã bàn giao đền Chợ Củi cho chính quyền quản lý
Tế Hanh sau năm 1975 vẫn có những bài thơ rất hay, những bài thơ vừa mộc mạc, vừa hồn nhiên "lơ ngơ" đúng chất Tế Hanh, khiến bao người đọc phải xiêu lòng. Thơ Tế Hanh vẫn không ngừng chảy trôi, ca hát, lặng lẽ và róc rách như dòng sông Trà Bồng quê hương ông, vẫn tưới tắm mát đẫm bao tâm hồn người dân Việt yêu làng quê mình, đất nước mình, và yêu thơ.Lái thử thực tế bộ đôi VinFast Lux SA2.0 và A2.0 tại Hà Nội
Người đang giữ gìn, phát huy giá trị truyền thống trăm năm qua của ngôi nhà cổ này chính là ông Trần Thanh Nghị (51 tuổi), hậu duệ đời thứ 5 của gia tộc. Được nghe kể từ bà nội và ba, đến nay ông Nghị đã tích góp cho mình và gia đình những giai thoại truyền đời của tổ tiên. Ông Nghị cho biết trong trí nhớ của mình, ông chỉ biết xuất thân của bà sơ (là bà Nguyễn Thị Hạnh), là người gốc Gia Định, sống khu phía tây nam (thuộc Q.8, TP.HCM bây giờ). Xưa kia, bà Hạnh là bá hộ giàu có, làm "công xi heo", tức làm nghề giết mổ, buôn bán thịt heo. Bà Hạnh là đầu mối lớn, giao thịt heo cho các chợ lân cận trong khu vực. Bà Hạnh sở hữu ngôi nhà gỗ lớn, nằm sát đường cái, phía trước là con kênh (thuộc bến Bình Đông bây giờ). Do đó, mỗi lần giao dịch buôn bán, ghe bầu chở heo từ các tỉnh miền Tây đều tấp vào bến trước nhà bà sơ của ông Nghị. Thuật đại khái những lời từ bà nội, ông Nghị kể rằng, nhà bà sơ thuộc loại lớn nhất nhì vùng đó, rất giàu có. Nhà được làm bằng gỗ quý, với những hàng cột to, cao, diện tích lớn. "Nhà có mướn hai người, không làm việc gì khác ngoài việc mỗi ngày lau cột nhà. Khi lau phải bắt thang tre, rồi leo lên, người làm lấy bao bố nhún với dầu dừa sau đó bọc vào cột và ôm tuột xuống. Hai người đó được mướn chỉ để lau cột đó thôi", ông Nghị kể.Đồng thời, trước đó, vào khoảng năm 1910, bà sơ ông Nghị đã mua mảnh đất lớn ở khu vực xung quanh chùa Đức Lâm (nằm ở đường Gò Cẩm Đệm, Q.Tân Bình bây giờ) để làm nghĩa trang và xây nhà mồ từ đường thờ tổ tiên. Ngôi từ đường được xây theo phong cách "nhà nóc bánh ú" đơn sơ gồm mái ngói âm dương, tường gạch đúc đơn sơ. Từ đường này cũng chính là địa điểm mà ngôi nhà cổ 115 tuổi của ông Nghị đang ở. Về sau, bà sơ giao sự nghiệp cũng như khu nghĩa trang cùng nhà từ đường lại cho bà cố ông Nghị là bà Phạm Thị Sách. Tuy nhiên, thời gian sau, khoảng năm 1940 bà Sách lại bỏ nghề "công xi heo" để quy y Phật pháp. Từ đó, nghề làm "công xi heo" gia truyền của gia đình cũng mất dần. Thời điểm cuối năm 1944, bà Phạm Thị Yên, người con thứ 7 của bà Phạm Thị Sách tốt nghiệp dược sĩ ở Pháp rồi trở về Sài Gòn mở tiệm thuốc Tây mang tên Phạm Thị Yên. Thấy vậy, bà Phạm Thị Sách bán hết gia sản rồi mua nhiều nhà ở trung tâm Sài Gòn - Chợ Lớn để con gái kinh doanh thuốc và cho thuê. Lúc đó những tiệm thuốc Tây này dần trở thành đầu mối chính, cung cấp cho các bệnh viện lớn. Kinh tế gia đình từ đó tiếp tục hưng thịnh. "Tiệm thuốc chuyên nhập các loại thuốc chủ yếu là cảm, sốt, tiêu chảy… để kinh doanh cũng như lén đưa vào chiến khu D cho cách mạng", ông Nghị chia sẻ và tiết lộ rằng: "Nhà tôi thuộc dạng "tam đại đồng đường", có nghĩa nhờ nhà bán thuốc mà nuôi cả dòng họ và mọi người đều ở chung nhà. Chưa kể, đặc điểm của dòng họ có truyền thống "âm thịnh dương suy", người nam toàn làm rễ. Tài sản, sự nghiệp gì đều truyền lại cho người nữ". Khoảng năm 1950, quá trình hoạt động của bà Yên bị bại lộ. Các nhà thuốc bị bán hết, nhiều người trong gia đình tìm hướng rẽ khác nhau. Bà nội ông Nghị là bà Nguyễn Thị Huê dọn về khu nghĩa trang và nhà từ đường sinh sống. Bà Huê lấy chồng năm 16 tuổi, sinh được 19 người con. Chồng làm biện lý tòa án ở trong Sài Gòn. Ông Trần Hữu Chí (là ba ông Nghị) là người con thứ 10 trong gia đình và cũng là người được giao trọng trách giữ nhà từ đường sau này. Khi trở về sinh sống, bà Huê cải tạo lại nhà từ đường thành nhà để ở và gần như vẫn giữ nguyên hiện trạng ngôi nhà và khu đất xung quanh. Tuy nhiên, về sau, một phần mảnh đất nghĩa trang được bà Sách chia lại cho các con để xây nhà sinh sống, tức anh chị em của bà Huê. Khu vực bán kính xung quanh nhà ông Nghị hiện tại đa phần là những người trong cùng dòng họ với nhau. Ông Nghị kể tiếp, vì quá giàu có nên bà nội ông luôn sống trong nhung lụa. Hầu như cuộc đời bà Huê chỉ biết sinh con và đánh bài tứ sắc mỗi ngày. Còn với bà cố, luôn có truyền thống khi con gái xuất giá, lấy chồng sẽ được tặng một bộ nữ trang có đính hột xoàn cùng 20 cây vàng làm của hồi môn. Do đó, bà nội ông Nghị cũng được thừa hưởng tương tự. "Tôi còn nhớ mỗi lần hết tiền bà nội lại nại một hột lớn lắm rồi mang ra chợ bán. Giá trị của bộ nữ trang này mà quy đổi ra thời này chắc giá trị rất lớn", ông Nghị nói. Từ năm 2006, ông Nghị bắt đầu tiếp quản ngôi nhà cổ này từ ba và bắt đầu cải tạo sửa chữa gia cố, tuy nhiên, ông vẫn giữ nguyên vẹn kết cấu chung của ngôi nhà. Ngôi nhà được chia làm 3 gian chính, đậm chất Nam bộ. Bao gồm gian thờ, khu thảo bạt (khu vực sinh hoạt chung), gian bếp và phòng ngủ. Dù trải qua trăm năm nhưng kết cấu ngôi nhà vẫn với mái ngói âm dương, hệ kèo gỗ, cột chính trong nhà là loại gỗ căm xe cùng tường xây bằng gạch đúc hoàn toàn. Bên dưới chân móng được lót lớp gạch lớn, mỗi viên nặng khoảng 5 kg. Phía trước ngôi nhà là hành lang, sau là ba cửa chính vòng cung "nam tả, nữ hữu". Bao bọc xung quanh nhà hiện nay là con hẻm bê tông nhỏ. Diện tích nhà hiện nay lên đến 250 m2 . Càng về sau, con hẻm được nâng lên, nên nhìn vào ngôi nhà như đang "chìm xuống" lòng đất. Những vật dụng theo nhà từ thời trước có tuổi đời gần trăm tuổi như: bộ ván gỗ đỏ, bộ bàn ghế gỗ hình chữ nhật và các bàn thờ cẩm xà cừ được ông gìn giữ cẩn thận cho đến ngày nay. Ông Nghị bày tỏ, ở nhà cổ trăm tuổi rất cực. Để ngôi nhà không rơi vào cảnh hoang tàng, xuống cấp ông phải bỏ ra rất nhiều mồ hôi và công sức. Ông sợ nhất vào mùa mưa, nước ngập làm chân tường nhà càng thêm ẩm mục. Nếu sửa chữa tổng thể nhà rất khó. Chỉ cần đụng vào kết cấu, nhà có thể sập bất cứ lúc nào. Nhiệm vụ giữ nhà cổ từ đường cũng lắm công phu, ông phải chọn loại nụ xông trầm và nhang trầm để thắp cho tổ tiên bởi theo ông nhựa của trầm sẽ chống mối mọt. Chưa kể khi giữ những món đồ trong nhà, ông phải lắp nhiều camera, khóa 2 đến 3 lớp cửa mới đảm bảo an toàn. Mỗi ngày thắp nhang, ông phải tắm sạch sẽ, thay bộ đồ bà ba, khấn vái từng ông bà tổ tiên. Công đoạn này ông mất đến 30 phút mỗi ngày. Dù ngôi nhà đã cũ, nhưng đây như là giá trị tinh thần, văn hóa, kiến trúc, đồ vật lớn đối với ông và dòng họ. Mỗi năm, trong nhà ông phải thực hiện đến 8 lễ cúng giỗ, chưa kể giao thừa, Tết Nguyên đán. Tuy nhiên, điều ông tâm tư bây giờ tìm được con cháu tiếp nối, giữ gìn ngôi nhà cũng như giá trị truyền thống của tổ tiên khi xưa.
TSMC bị lợi dụng danh tiếng để lừa đảo
Trong đó, ĐH Đà Nẵng, ĐH Ngoại thương và ĐH Sư phạm Hà Nội là các trường có cả đội nam và nữ góp mặt trong VCK. Đương kim vô địch nội dung nam 2022 ĐH RMIT dù trẻ hóa gần như đội hình, chỉ giữ lại 30% thành viên từng lên ngôi một năm trước nhưng vẫn giành ngôi đầu bảng khu vực miền Nam, để ghi tên vào danh sách 8 đội mạnh nhất toàn quốc năm nay.
Cụ thể, sau khi tăng 1.000 đồng/kg, thương lái tại Hà Nam và Hà Nội đang thu mua heo hơi ở mức 67.000 đồng/kg, ngang bằng với Bắc Giang, Hưng Yên, Phú Thọ, Thái Bình, đây cũng là mức giá cao nhất cả nước. Các địa phương khác không ghi nhận sự biến đổi về giá, trong đó, mức giá thấp nhất khu vực 65.000 đồng/kg được ghi nhận tại Lào Cai.
Đường bên hông cầu Phú Mỹ xuống cấp trầm trọng
Đội tuyển Việt Nam sẽ đối đầu với Myanmar (ngày 20.3, giao hữu) và Lào (25.3, vòng loại Asian Cup 2027).Khi thủ môn Đình Triệu hiện đã bước sang tuổi 34, độ tuổi không còn quá trẻ. Chính vì thế, HLV Kim Sang-sik có thể bắt đầu nghĩ đến việc tìm nhân tố dự phòng cho vị trí thủ môn của đội tuyển Việt Nam trong thời gian tới đây.Trong số các thủ thành đang thi đấu tại V-League, không ít người có triển vọng khoác áo đội tuyển quốc gia trong tương lai gần. Đáng chú ý nhất trong số này là thủ môn Việt kiều Patrik Lê Giang (CLB TP.HCM). Nếu Patrik Lê Giang thành công trong việc nhập tịch Việt Nam, đây sẽ là gương mặt quá lý tưởng để khoác áo đội tuyển quốc gia. Một lựa chọn khác là thủ thành Nguyễn Văn Việt (SLNA). Thủ môn này từng được gọi lên đội tuyển Việt Nam trong các đợt tập trung trước đây, nhưng chưa có cơ hội được ra sân thi đấu.Về mặt năng lực chuyên môn, Nguyễn Văn Việt có lẽ không kém thủ thành Nguyễn Đình Triệu. Ưu thế của Văn Việt ở chỗ anh còn khá trẻ, mới 23 tuổi, có giá trị sử dụng rất lâu dài, nếu Văn Việt ổn định được phong độ của mình trong thời gian tới. Chưa hết, trong năm 2025, ngoài đội tuyển quốc gia làm nhiệm vụ quốc tế tại vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, đội tuyển U.22 Việt Nam cũng có các nhiệm vụ quốc tế tại vòng loại giải U.23 châu Á 2026 và SEA Games 33. Vì thế, việc nhắm đến các thủ môn trẻ, để họ được thi đấu cọ xát, tích lũy thêm kinh nghiệm và bản lĩnh cũng là việc sẽ được HLV Kim Sang-sik tính toán kỹ.Những thủ môn thuộc lứa tuổi 22, đủ điều kiện tham dự SEA Games 33 năm 2025, có Trần Trung Kiên (HAGL, 22 tuổi), Cao Văn Bình (SLNA, 20 tuổi). Họ là những người có khả năng được HLV Kim Sang-sik gọi lên đội tuyển quốc gia trong các trận giao hữu. Một khi được lên đội tuyển, những thủ môn này được tập luyện chung với các thủ môn đàn anh, họ sẽ chững chạc hơn và tiến bộ nhanh hơn.Với riêng thủ môn Trần Trung Kiên, biết đâu thủ thành đang khoác áo CLB HAGL sẽ có lần đầu tiên được ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia trong năm nay, cũng với mục đích chuẩn bị nhân sự cho tương lai từ phía HLV Kim Sang-sik. Nếu thủ thành Trần Trung Kiên được ra sân trong màu áo đội tuyển quốc gia, ở một số trận đấu thích hợp trong năm 2025 (ví dụ như các trận giao hữu, hoặc các trận đấu với các đối thủ yếu như Lào và Nepal), cầu thủ này sẽ vươn đến một tầm vóc khác hẳn, trước thềm SEA Games 33 năm 2025. Chuẩn bị cùng lúc cho 2 đội tuyển, gồm đội tuyển quốc gia và đội U.22 quốc gia, tham gia các giải đấu khác nhau, HLV Kim Sang-sik sẽ tính toán nhân sự sao cho tiện nhất, vừa phát triển được đội trẻ U.22, vừa không làm suy yếu đội tuyển quốc gia ở một số trận đấu nhất định. Thủ môn Trần Trung Kiên là 1 trong những gương mặt "2 trong 1", đủ điều kiện tham gia cả 2 đội tuyển trong năm nay.
